[Không thể kiềm chế] Chương 14

iQF2wzu

Hoài Kinh lái xe tới bệnh viện, hai người từ thang máy đi thẳng đến bãi đậu xe dưới tầng hầm. Ngồi vào xe, anh khởi động, lái xe ra bệnh viện, xe cộ buổi tối đông nghìn nghịt.

“Phó phòng đã tỉnh lại, nhưng tình hình vẫn chưa khả quan lắm, đang nằm trong phòng quan sát để theo dõi.” Hứa Tinh Không cầm điện thoại di động, báo tin cho Hoàng Thiên Tùng bên đầu kia điện thoại.

Đầu dây bên kia thở dài một hơi rồi căn dặn: “Được, tôi biết rồi. Hôm nay cô vất vả rồi, giờ cô về nhà trước đi.”

“Được.” Hứa Tinh Không đáp, sau đó cúp điện thoại. Xe chạy rất êm, khi sắp tới nhà Hứa Tinh Không thì cô đột nhiên nói đạp phanh lại, anh dựa người vào lưng

Sau khi cúp điện thoại, bên trong xe liền rất yên tĩnh, dường như hai người không có gì để nói. Hứa Tinh Không cất điện thoại vào, nhìn dòng xe cộ bên ngoài, ánh ánh đèn sặc sỡ chiếu lên cửa sổ xe, làm cô hơi chói mắt. “Em đi chợ mua một ít thức ăn.” Hứa Tinh Không vẫn nhớ phải làm cho anh một bữa cơm, cô xuống xe trước.

Xe chạy rất êm, khi sắp tới nhà Hứa Tinh Không thì cô đột nhiên nóiđạp phanh lại, anh dựa người vào lưng ghế, vẻ mặt lười biếng nhìn Hứa Tinh Không tháo dây an toàn.

“Dừng xe.” Hứa Tinh Không vẫn nhớ phải làm cho anh một bữa cơm, cô xuống xe trước, rồi đứng ở ngoài vịnh cửa sổ xe.

Hoài Kinh đưa mắt nhìn sang cô, đạp phanh lại, anh dựa người vào lưng ghế, vẻ mặt lười biếng nhìn Hứa Tinh Không tháo dây an toàn mặc một đồ công sở rất đẹp và phù hợp. Mấy ngày nay không ‘làm’, những vết đỏ trên cổ cô cũng đã phai.

“Em đi chợ mua một ít thức ăn.” Hứa Tinh Không vẫn nhớ phải làm cho anh một bữa cơm, cô xuống xe trước, rồi đứng ở ngoài vịnh cửa sổ xe, hơi cúi người nhìn vào xe, hỏi: “Anh nghĩ ra mình muốn ăn món gì chưa?” Hoài Kinh dừng lại ở chỗ mềm mại dưới xương quai xanh của cô, ánh mắt không đổi, anh đưa tay cởi dây an toàn.

Hứa Tinh Không mặc một đồ công sở rất đẹp và phù hợp. Mấy ngày nay không ‘làm’, những vết đỏ trên cổ cô cũng đã phai, nên hôm nay cô mặc áo thấp cổ, làm lộ ra xương quai xanh trắng nõn. Bị hỏi thế, Hứa Tinh Không thoáng hoàn hồn, ánh mắt cô khẽ chuyển động, nắm chặt túi xách, khẽ giải thích.

Tầm mắt Hoài Kinh dừng lại ở chỗ mềm mại dưới xương quai xanh của cô, ánh mắt không đổi, anh đưa tay cởi dây an toàn ra rồi nói: “Chưa nghĩ ra, anh đi với em, nói không chừng sẽ có thể nghĩ ra thôi.” Hoài Kinh dừng lại, anh liếc sang cô, nhìn chằm chằm vào đôi gò má vì nóng vội mà đỏ ửng của cô, sau đó khẽ cười

“Không được.” Thấy anh chuẩn bị xuống xe, Hứa Tinh Không nóng vội buộc miệng nói một câu. Hứa Tinh Không thoáng hoàn hồn, ánh mắt cô khẽ chuyển động, nắm chặt túi xách, khẽ giải thích.

Nghe cô kêu lên, động tác Hoài Kinh dừng lại, anh liếc sang cô, nhìn chằm chằm vào đôi gò má vì nóng vội mà đỏ ửng của cô, sau đó khẽ cười một tiếng, hỏi: “Sao vậy?” Hoài Kinh hơi nhướng mày. Anh bỗng bật cười, dựa cả người ra sau, ngước mắt nhìn Hứa Tinh Không

Bị hỏi thế, Hứa Tinh Không thoáng hoàn hồn, ánh mắt cô khẽ chuyển động, nắm chặt túi xách, khẽ giải thích.

“Sẽ có người hiểu lầm quan hệ của chúng ta.” Hứa Tinh Không bị vấn đề này làm cho mơ hồ, đôi môi cô khẽ động, giọng nói nhỏ đến mức không thể nghe thấy được.

Nghe thấy cô giải thích như thế, Hoài Kinh hơi nhướng mày. Anh bỗng bật cười, dựa cả người ra sau, ngước mắt nhìn Hứa Tinh Không, hỏi: “Nếu bị hiểu lầm, thì trong chúng ta, ai là người chịu thiệt?” Trước mặt người ngoài, anh như mang một phong cách rất khác, dịu dàng như ngọc, khí chất hơn người.

“Hả?” Hứa Tinh Không bị vấn đề này làm cho mơ hồ, đôi môi cô khẽ động, giọng nói nhỏ đến mức không thể nghe thấy được.

“Em…” Hoài Kinh khá hài lòng trong đám người bình dân này, giọng nói anh trầm thấp êm tai, lúc nói chuyện bờ môi

“Hử?” Anh cau mày lại, làm như không nghe được, hơi cao giọng hỏi lại ngẩng đầu nhìn anh. Anh vừa đưa tay đóng cửa xe, vừa nhìn bờ môi giương lên của cô, thản nhiên nói.

Hứa Tinh Không hơi há mồm, nuốt lời định nói xuống, thì thầm: “Tất nhiên là anh.” Hoài Kinh dứt khoát cởi dây an toàn ra, sau đó xuống xe. Hứa Tinh Không quýnh lên, ngẩng đầu nhìn anh.

“Ừm ~” Hoài Kinh khá hài lòng trong đám người bình dân này, giọng nói anh trầm thấp êm tai, lúc nói chuyện bờ môi mang ý cười

Hơi rõ lý do xong, Hoài Kinh dứt khoát cởi dây an toàn ra, sau đó xuống xe. Hứa Tinh Không quýnh lên, ngẩng đầu nhìn anh. Anh vừa đưa tay đóng cửa xe, vừa nhìn bờ môi giương lên của cô, thản nhiên nói. Hoài Kinh mà mấy chị mấy cô thường ngày om sòm đều dịu dàng hơn rất nhiều. Hứa Tinh Không đứng ở trước

“Anh không sợ thiệt thòi, đi thôi.” Trước mặt người ngoài, anh như mang một phong cách rất khác, dịu dàng như ngọc, khí chất hơn người.

Hứa Tinh Không: “…” Hứa Tinh Không đứng ở trước một gian hàng, chọn đồ ăn, Hoài Kinh đứng bên cạnh cô, nhìn rau củ trên quầy

Trong chợ bán thức ăn, bởi vì sự xuất hiện của Hoài Kinh mà mấy chị mấy cô thường ngày om sòm đều dịu dàng hơn rất nhiều. Hứa Tinh Không đứng ở trước một gian hàng, chọn đồ ăn, Hoài Kinh đứng bên cạnh cô, nhìn rau củ trên quầy, nhã nhặn lễ độ hỏi giá  thân hình cao lớn, trang phục hợp thời, ở trong đám người bình dân này, giọng nói anh trầm thấp êm tai.

Anh thật sự có sức hấp dẫn rất lớn với người khác phái. Màu da trắng nõn hoàn toàn đối lập với màu đỏ cà chua, khóe miệng anh đang mỉm cười, hỏi giá cà.

Da trắng nõn, thân hình cao lớn, trang phục hợp thời, ở trong đám người bình dân này, giọng nói anh trầm thấp êm tai, lúc nói chuyện bờ môi mang ý cười, nho nhã lễ độ, lịch sự ga lăng. Những người bị phong cách của anh thu hút, chắc chắn sẽ không thể tưởng tượng nổi, lúc ở trên giường anh lại thích.

Trong tay anh cầm một cà chua, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng. Màu da trắng nõn hoàn toàn đối lập với màu đỏ cà chua, khóe miệng anh đang mỉm cười, hỏi giá cà chua Hoài Kinh nhìn cô, đưa tay kéo cô một cái. Hứa Tinh Không càng đỏ mặt hơn, đến khi mua đồ ăn xong.

Trước mặt người ngoài, anh như mang một phong cách rất khác, dịu dàng như ngọc, khí chất hơn người hoàn hồn đã bị anh kéo đến bên cạnh anh, cơ thể hai người vừa chạm vào nhau, mùi hương quen thuộc của anh.

Những người bị phong cách của anh thu hút, chắc chắn sẽ không thể tưởng tượng nổi, lúc ở trên giường anh lại thích… cắn người quen thuộc của anh đã làm cho mặt cô hơi nóng lên, sau khi hoàn hồn, cô nhận lấy cà chua trong tay anh.

“Tinh Không?” Hoài Kinh nhìn cô, đưa tay kéo cô một cái. Hứa Tinh Không càng đỏ mặt hơn, đến khi mua đồ ăn xong, Hứa Tinh Không liền kéo Hoài Kinh ra khỏi chợ.

Hứa Tinh Không hoàn hồn đã bị anh kéo đến bên cạnh anh, cơ thể hai người vừa chạm vào nhau, mùi hương quen thuộc của anh đã làm cho mặt cô hơi nóng lên, sau khi hoàn hồn, cô nhận lấy cà chua trong tay anh. Hoài Kinh cần thức ăn trên tay, bị Hứa Tinh Không kéo đi về phía trước, đến khi tới cạnh xe, cô mới quay đầu lại.

Ánh mắt của chị bán rau củ mập mờ nhìn hai người bị Hứa Tinh Không kéo đi về phía trước, đến khi tới cạnh xe, cô mới quay đầu lại liếc Hoài Kinh một cái.

Hứa Tinh Không càng đỏ mặt hơn, đến khi mua đồ ăn xong, cô liền kéo Hoài Kinh ra khỏi chợ. Trên mặt Hoài Kinh vẫn mang theo nét thích thú dạt dào, sau đó mở cửa xe ra, bỏ thức ăn ra ghế sau.

Hoài Kinh cần thức ăn trên tay, bị Hứa Tinh Không kéo đi về phía trước, đến khi tới cạnh xe, cô mới quay đầu lại liếc Hoài Kinh một cái sau đó mở cửa xe ra, bỏ thức ăn ra ghế sau. Hứa Tinh Không ngồi vào ghế bên cạnh ghế lái, cài dây an toàn lại.

Trên mặt Hoài Kinh vẫn mang theo nét thích thú dạt dào, sau đó mở cửa xe ra, bỏ thức ăn ra ghế sau. Hứa Tinh Không ngồi vào ghế bên cạnh ghế lái, cài dây an toàn lại. “Đi mua thường xuyên sẽ không thấy thú vị nữa.” Hứa Tinh Không mím môi thản nhiên nói người ngồi xe một.

“Đến chợ mua thức ăn thật thú vị.” Sau khi khởi động xe, Hoài Kinh nói một câu. Hoài Kinh cũng tỏ ra đồng ý, “Cho nên anh chỉ thỉnh thoảng đi mua với em vài lần là được.”

“Đi mua thường xuyên sẽ không thấy thú vị nữa.” Hứa Tinh Không mím môi thản nhiên nói người ngồi xe một lúc thì đến trước nhà Hứa Tinh Không. Cô đi ở phía trước, lấy chìa khóa mở cửa.

“Ừ.” Hoài Kinh cũng tỏ ra đồng ý, sau đó bổ sung thêm: “Cho nên anh chỉ thỉnh thoảng đi mua với em vài lần là được.” Nghe nó kêu mà tim Hứa Tinh Không mềm nhũn, cảm giác cô đơn trong bệnh viện cũng vơi đi.

Hứa Tinh Không: “…” Cô mở cửa ra, cục bông màu trắng liền vọt vào ngực cô. Mặc dù Meo Meo là mèo, nhưng lại bám người.

Hai người ngồi xe một lúc thì đến trước nhà Hứa Tinh Không. Cô đi ở phía trước, lấy chìa khóa mở cửa. Bên trong cánh cửa, hình như Meo Meo nghe tiếng bước chân nên đã ngồi xổm cạnh cửa kêu meo meo meo meo cọ mặt vào nó, rồi nhìn khay đựng thức ăn bên cạnh, hỏi meo meo: “Sao chưa ăn hết nữa hả?”

Nghe nó kêu mà tim Hứa Tinh Không mềm nhũn, cảm giác cô đơn trong bệnh viện cũng vơi đi. Cô mở cửa ra, cục bông màu trắng liền vọt vào ngực cô. Mặc dù Meo Meo là mèo, nhưng lại bám người như cún nó miễn cưỡng nhấc mắt nhìn một cái rồi lại cọ lên cổ Hứa Tinh Không. Da Hứa Tinh Không vừa trắng vừa nhạy cảm.

Hứa Tinh Không rất thích. Hoài Kinh ở sau lưng Hứa Tinh Không, nó miễn cưỡng nhấc mắt nhìn một cái rồi lại cọ lên cổ.

Ôm meo meo, đưa tay sờ sờ đầu nó, lông đầu nó rồi bù nhưng sờ rất dễ chịu, Hứa Tinh Không cọ mặt vào nó, rồi nhìn khay đựng thức ăn bên cạnh, hỏi meo meo: “Sao chưa ăn hết nữa hả?” Hứa Tinh Không mới nhớ tới còn một người phía sau. Cô nhanh chóng nghiêng người một cái, để Hoài Kinh bước vào.

Meo meo ngọ nguậy trong lòng cô, ngoan ngoãn hiền lành, nhìn thấy Hoài Kinh ở sau lưng Hứa Tinh Không, nó miễn cưỡng nhấc mắt nhìn một cái rồi lại cọ lên cổ Hứa Tinh Không. Da Hứa Tinh Không vừa trắng vừa nhạy cảm, bị nó cọ đỏ ủng mèo quý tộc, thỉnh thoảng cũng sẽ kén ăn, cho nên Hứa Tinh Không đã chuẩn bị không ít cá hồi cho nó.

Hoài Kinh nhìn cảnh chủ và thú cưng âu yếm, hai mắt dần dần híp lại, anh khẽ cười một tiếng, nhắc nhở Hứa Tinh Không sự tồn tại của mình. Vừa mở hộp ra, meo meo liền ngửi thấy mùi hương, kêu lên meo meo một tiếng, rồi thong thả đi đến trước cái hộp.

Lúc này, Hứa Tinh Không mới nhớ tới còn một người phía sau. Cô nhanh chóng nghiêng người một cái, để Hoài Kinh bước vào. Bỏ meo meo xuống, cô đi tới trước tủ lạnh, mở cửa tủ lấy một cái hộp ra. Trước tiên nó dùng chóp mũi nhẹ nhàng ngửi ngửi, rồi mới liếm liếm, sau khi xác định đây là mùi vị nó.

Meo meo không khó nuôi lắm, nhưng dù sao cũng là mèo quý tộc, thỉnh thoảng cũng sẽ kén ăn, cho nên Hứa Tinh Không đã chuẩn bị không ít cá hồi cho nó mấy sợi lông mềm mại khiến tâm trạng của cô tốt hơn rất nhiều. Cô không ngẩng đầu, nhỏ giọng nói một câu.

Vừa mở hộp ra, meo meo liền ngửi thấy mùi hương, kêu lên meo meo một tiếng, rồi thong thả đi đến trước cái hộp. Trước tiên nó dùng chóp mũi nhẹ nhàng ngửi ngửi, rồi mới liếm liếm, sau khi xác định đây là mùi vị nó mong muốn, nó liền dụi người vào chân Hứa Tinh Không mấy sợi lông mềm mại khiến tâm trạng của cô tốt hơn rất nhiều. Cô không ngẩng đầu, nhỏ giọng nói một câu.

“Anh nuôi nó nửa năm, nó chưa từng hôn anh như vậy.” Nhưng mỗi lần anh hỏi lại, nếu như cô lập lại câu đó, thì câu thì thầm kia không có ý gì khác.

Hứa Tinh Không tay đặt trên đầu meo meo, mấy sợi lông mềm mại khiến tâm trạng của cô tốt hơn rất nhiều. Cô không ngẩng đầu, nhỏ giọng nói một câu không có ý gì khác. Còn nếu như cô nói không có gì, thì tám phần mười câu nói thì thầm kia là không có ý tốt.

“Không phải đồng loại thì làm sao hôn được?” Ngồi xổm càng làm cô trông nhỏ và gầy hơn, chỗ kia dưới cổ áo cũng càng sâu hơn.

Hoài Kinh phát hiện, thỉnh thoảng Hứa Tinh Không sẽ nói vài câu bằng một giọng nói rất nhỏ. Nhưng mỗi lần anh hỏi lại, nếu như cô lập lại câu đó, thì câu thì thầm kia không có ý gì khác. Còn nếu như cô nói không có gì, thì tám phần mười câu nói thì thầm kia là không có ý tốt. Hoài Kinh hỏi. Hứa Tinh Không đi đến lấy mấy tui đồ ăn trong tay Hoài Kinh, sau đó đi vào nhà bếp mình anh lại.

Cúi đầu nhìn Hứa Tinh Không, cô ngồi xổm bên cạnh meo meo, gương mặt hơi ửng đỏ vì sự chênh lệch nhiệt độ giữa bên trong và ngoài nhà. Ngồi xổm càng làm cô trông nhỏ và gầy hơn, chỗ kia dưới cổ áo cũng càng sâu hơn. Làm một bác sĩ nổi tiếng, vì vậy Liễu Khiêm Tu còn chu đáo triệt sản con mèo này luôn. dịu dàng

“Em nói gì?” Hoài Kinh hỏi. Hứa Tinh Không đi đến lấy mấy tui đồ ăn trong tay Hoài Kinh, sau đó đi vào nhà bếp mình anh lại ở trong căn phòng.

Hứa Tinh Không vẫn không ngẩng đầu lên, vuốt meo meo tay của dừng lại, nàng tránh thoát Hoài Kinh tầm mắt, từ tốn nói một câu lưng cô biến mất ở nhà bếp, lại cúi đầu nhìn meo meo đang ăn đồ hộp, rồi cũng ngồi xổm xuống cạnh nó.

“Không có gì, em đi làm cơm.” Con mèo này là quà tân gia của Liễu Khiêm Tu – một người trong “tứ thiếu Hạ Thành” tặng cho anh.

Hoài Kinh: “…” Một người trong “tứ thiếu Hạ Thành” tặng cho anh, chính là người bác sĩ hôm nay anh đến bệnh viện tìm.

Nói xong, Hứa Tinh Không đi đến lấy mấy túi đồ ăn trong tay Hoài Kinh, sau đó đi vào nhà bếp  mình anh lại ở trong căn phòng lớn như vậy, cho nên tặng cho anh con mèo đê náo nhiệt một chút.

Hoài Kinh nhìn bóng lưng cô biến mất ở nhà bếp, lại cúi đầu nhìn meo meo đang ăn đồ hộp, rồi cũng ngồi xổm xuống cạnh nó sợ anh sẽ làm gì meo meo. Nhưng trong lúc cô đang dùng sức thì anh lại dời tầm mắt lên người cô.

Con mèo này là quà tân gia của Liễu Khiêm Tu – một người trong “tứ thiếu Hạ Thành” tặng cho anh, chính là người bác sĩ hôm nay anh đến bệnh viện tìm. Cậu ta bảo một mình anh lại ở trong căn phòng lớn như vậy, cho nên tặng cho anh con mèo để náo nhiệt một chút mắt Hoài Kinh dần tối lại, học theo động tác của Hứa Tinh Không, đưa tay đặt lên đầu meo meo.

Làm một bác sĩ nổi tiếng, vì vậy Liễu Khiêm Tu còn chu đáo triệt sản con mèo này luôn dịu dàng mềm mại của Hứa Tinh Không hơn cái tính mạnh mẽ quyết liệt thế này nhiều.

“Meo meo…” Hoài Kinh khẽ gọi tên nó một tiếng, rồi liền nở nụ cười đó còn lui về sau mấy bước, khi né tránh, bộ lông mềm mại trên đầu nó quét vào lòng bàn tay anh.

Anh vẫn nhớ con mèo này là mèo đực. Hứa Tinh Không nắm chặt áo anh, sợ anh sẽ làm gì meo meo. Nhưng trong lúc cô đang dùng sức thì anh lại dời.

Ánh mắt Hoài Kinh dần tối lại, học theo động tác của Hứa Tinh Không, đưa tay đặt lên đầu meo meo. Con mèo nhỏ đang ở ăn lập tức né đi, sau đó còn lui về sau mấy bước, khi né tránh, bộ lông mềm mại trên đầu nó quét vào lòng bàn tay anh.

Hứa Tinh Không hơn cái tính mạnh mẽ quyết liệt thế này nhiều.

“Meo meo ~” Meo Meo nhe răng về phía anh mắt trầm trầm, cười lạnh nói: “Nhưng mới không gập mấy ngày, hình như đã thân với em hơn rồi.”

“Ơ hay ~” Hoài Kinh đuôi mắt hơi nhướng lên một cái, kinh ngạc hỏi: “Không thích tao sao?” Hứa Tinh Không vẫn rất nhanh, sau khi hai người ăn cơm xong, cô chưa kịp đuổi Hoài Kinh về

Meo meo vẫn không buông lỏng cảnh giác ột ngột nóng lên, cánh tay anh vẫn đặt bên hông Hứa Tinh Không, đôi môi mềm mại rơi trên cổ cô.

Hoài Kinh không thấy thú vị, anh thích tính cách dịu dàng mềm mại của Hứa Tinh Không hơn cái tính mạnh mẽ quyết liệt thế này nhiều. Anh cong môi, đứng dậy đi vào nhà bếp. Hoài Kinh đi hai bước thì dưới chân đột nhiên hơi vướng. Anh chau mày, nhìn xuống, một cái móng vuốt.

Hiệu suất nấu nướng của Hứa Tinh Không vẫn rất nhanh, sau khi hai người ăn cơm xong, cô chưa kịp đuổi Hoài Kinh về, đã bị anh đè vào tường ở cửa phòng bếp. Anh cúi đầu hôn lên môi cô, cảm xúc của Hứa Tinh Không dần dần bị anh khơi gợi phát ra một tiếng cười khẽ, trong lúc hai mắt đang mông lung sương mù, đã bị anh ôm.

Không khí đột ngột nóng lên, cánh tay anh vẫn đặt bên hông Hứa Tinh Không, đôi môi mềm mại rơi trên cổ cô, hàm răng nhẹ nhàng cắn một cái. Anh chau mày, nhìn xuống, một cái móng vuốt của Meo Meo kéo lấy quần anh.

Hứa Tinh Không nhíu mày, khẽ rên một tiếng anh sẽ làm gì meo meo. Nhưng trong lúc cô đang dùng sức thì anh lại dời tầm mắt lên người cô.

Trong mũi Hoài Kinh phát ra một tiếng cười khẽ, trong lúc hai mắt đang mông lung sương mù, đã bị anh ôm ngang lên anh trầm thấp, có chứa chút không vui, ánh mắt lạnh lùng, nét mặt cũng sầm lại.

Hoài Kinh đi hai bước thì dưới chân đột nhiên hơi vướng. Anh chau mày, nhìn xuống, một cái móng vuốt của Meo Meo kéo lấy quần anh, đang xông tới nhe răng với nó. Hoài Kinh ánh mắt trầm trầm, cười lạnh nói: “Nhưng mới không gập mấy ngày.

Hứa Tinh Không cúi đầu, cũng nhìn thấy cảnh này cười lạnh nói: “Nhưng mới không gập mấy ngày, hình như đã thân với em hơn rồi.”

“Trước đây nó là mèo của anh.” Hoài Kinh ánh mắt trầm trầm, cười lạnh nói: “Nhưng mới không gập mấy ngày, hình như đã thân với em hơn rồi.”

Giọng anh trầm thấp, có chứa chút không vui, ánh mắt lạnh lùng, nét mặt cũng sầm lại.

Hai tay Hứa Tinh Không nắm chặt áo anh, sợ anh sẽ làm gì meo meo. Nhưng trong lúc cô đang dùng sức thì anh lại dời tầm mắt lên người cô.

Hoài Kinh cúi đầu nhìn Hứa Tinh Không, trong mắt mang theo ý cười, nói.

“Không sao, anh cũng ‘thân’ với em.”

13 thoughts on “[Không thể kiềm chế] Chương 14

  1. Welcome back 🎉🎉🎉🎉
    Hahaaa ghen vs mèo thế hả anh =))))
    Đoạn này bị lỗi hả Lê?! E thấy hơi lộn xộn : Hoài Kinh ánh mắt trầm trầm, cười lạnh nói: “Nhưng mới không gập mấy ngày.
    Hứa Tinh Không cúi đầu, cũng nhìn thấy cảnh này cười lạnh nói: “Nhưng mới không gập mấy ngày, hình như đã thân với em hơn rồi.”
    “Trước đây nó là mèo của anh.” Hoài Kinh ánh mắt trầm trầm, cười lạnh nói: “Nhưng mới không gập mấy ngày, hình như đã thân với em hơn rồi.”

    Số lượt thích

  2. “Nói xong, Hứa Tinh Không đi đến lấy mấy tui đồ ăn trong tay Hoài Kinh, sau đó đi vào nhà bếp.” => mấy túi đồ ăn
    “许星空渐渐的被他勾着情绪走了.” => Cảm xúc của Hứa Tinh Không dần dần bị anh dẫn dắt .-.?

    Số lượt thích

  3. lâu lâu không vào đọc liền mấy chương thích quá.
    hai anh chị cứ ngọt ngào như thế này dân tình sống sao được đây

    Số lượt thích

  4. Vào 15:21 T.2, 12 Th11 2018 Hoa Tuyết Sơn Trang
    đã viết:

    > Hoa Tuyết posted: ” Hoài Kinh lái xe tới bệnh viện, hai người từ thang
    > máy đi thẳng đến bãi đậu xe dưới tầng hầm. Ngồi vào xe, anh khởi động, lái
    > xe ra bệnh viện, xe cộ buổi tối đông nghìn nghịt. “Phó phòng đã tỉnh lại,
    > nhưng tình hình vẫn chưa khả quan lắm, đang nằ”
    >

    Số lượt thích

  5. Hoài Kinh “cần” thức ăn trên tay -> cầm
    lông đầu nó “rồi bù” nhưng sờ rất dễ chịu -> rối bù
    “vuốt meo meo tay của dừng lại” -> tay của cô đang vuốt meo meo dừng lại
    Con mèo nhỏ “đang ở ăn lập tức né đi” -> đang ăn lập tức né đi

    Số lượt thích

Đã đóng bình luận.